Bài dự thi của Lê Đình Duy - Lớp 11 Toán
09:44:59 21-11-2016
Lượt xem: 2625

Khi tôi được phân công viết về thầy cô giáo cũng là lúc chỉ còn 10 tiếng đồng hồ nữa là đáo hạn nộp bài cho thầy chủ nhiệm. Trong lúc vẫn còn hoang mang không biết phải bắt đầu từ đâu, tôi gặp lại thầy Đạt. Vẫn là dáng dấp ấy, nụ cười ấy, thầy chúc mừng cả lớp tôi vì được biểu diễn đêm 20/11. “Phải rồi, sẽ là bài viết về thầy Đạt!” – ý tưởng ấy hiện lên trong tôi khi gặp lại thầy, nhớ về kỉ niệm mà còn lâu lắm lắm chúng tôi mới quên được!

 

 Một câu chuyện…

 

(trong câu chuyện này tác giả sẽ thay đổi văn phong của mình để phù hợp nội dung câu chuyện và tính cách của thầy Đạt)

Buổi sáng đẹp trời bên của sổ phòng học lớp 10 Toán, những chú chim béo ngậy và ngon lành đang hót vang bài ca ban mai cuối năm trên đầu những đứa học sinh đói bụng vì trót quên ăn sáng mà phải nhìn lũ chim thèm thuồng. Nhưng chúng cũng chẳng nhìn được lâu, vì ngay sau đó là một khung cảnh hỗn loạn tại lớp học: cả chục đứa học sinh nháo nhào tìm giấy kiểm tra, vài đứa tranh thủ tìm cái xó lớp mà ôn bài, có vài đứa bình tĩnh, đưa ra dự đoán đề để rồi lại bị cả đám ném cho chữ XÀM xong lại nhốn nháo đi tìm compa, thước kẻ. Hóa ra, lũ chim thơm ngon kia cũng chẳng tốt đẹp gì, chúng đang giễu cợt: “Úi giời, chết chửa, sắp kiểm tra 15 phút hình kìa!!!”. “Tùng, tùng, tùng” tiếng trống trường vang lên, giờ G đã điểm, ít phút nữa thôi sẽ là bài 15 phút hình cho lớp 10 Toán, và người ra đề không ai khác chính là thầy Đạt. Đối với lũ học sinh, thầy Đạt là người thầy dễ chịu và gần gũi nhất mà chúng được biết, mỗi bài giảng của thầy không phải là những câu chuyện cổ tích, đó là từ nhũng điều thực tế nhìn từ góc độ hài hước (dĩ nhiên là tất cả đều liên quan đến toán), thầy Đạt cũng vô cùng “dễ dãi” trong việc cho điểm 10, “Đơn giản là mình thích thì mình cho thôi” – thầy thường  nói thế. Chỉ ngặt một nỗi, thầy Đạt là người vô cùng chỉnh chu trong làm toán, bởi thế, một lỗi, dù chỉ nhỏ thôi, cũng không được thầy bỏ qua, thế nên mới có chuyện 10 Toán rất hiếm hoi mới có một điểm 10, và thường  “ăn không ngon, ngủ không yên” trước bài kiểm tra của thầy. Thầy Đạt tiến vào lớp, hôm nay thầy vẫn cười, nụ cười quen thuộc có thể thấy ở thầy mọi nơi: trong lớp học, trên đường, thậm chí là trên…ảnh cưới, nhưng có ai cười lại với thầy đâu, vì cả lớp sắp kiểm tra mất rồi! Rồi thầy từ từ viết đề lên bảng. Thầy viết chữ đầu tiên: H

- “H” gì mày? Bài nào có chữ “H” đứng đầu?

- Hình gì có “H” mày? Nghĩ lẹ lên coi!

- Hình tròn, Hình tam giác, Hình vuông, chữ “Hình” quái nào mà chả có “H”.

Mặc cho đám học trò nhau nhau, thầy lại viết chữ tiếp theo: Ha

- “Ha” gì mày, không vẽ hình hả?

- Hai đường tròn, hai đường thẳng hay là hai cái gì trời?

Rồi thầy viết xong từ đầu tiên: Hãy

- “Hãy” cái gì cơ? Đề gì lại có “hãy” trong đó.
- Coi chừng là Hãy đợi đấy á tụi mày.

- Xàm.

Không để học sinh đợi lâu, thầy viết nguyên văn đề

“ Hãy miêu tả quang cảnh lớp em trong ngày cuối năm”

Cả lớp 10 Toán hò lên, hú hét, đến cả những đứa quên ăn sáng không hiểu sao lại có nguồn năng lượng tức khắc để ăn mừng, cũng phải thôi: vì cả nguồn sống bỗng chốc nhỏ bé lại vừa đúng bằng bài văn miêu tả. Rồi cả lớp hì hục viết. Chúng viết như muốn ném trọn đi cái căng thẳng và lo lắng ban nãy, chúng viết cho cho những người bạn mới thân, hay viết cho người thầy vừa mới ban phát bất ngờ. Cả lớp học rạng ngời với ánh nhìn vui sướng, thầy Đạt vẫn nhìn chúng, môi mỉm cười (nụ cười hệt như trong ảnh cưới). Lát sau, thầy Đạt còn dành cả hai tiết để đọc bài mỗi đứa (dĩ nhiên 10 Toán lại được một phen hò hét), thầy đọc to những bài văn viết vội, từ những dòng bút cảm động của nữ sinh cho đến mấy dòng thú tội chẳng giống ai của mấy thằng xóm nhà dưới: “Hôm nay con quên kéo phéc-mơ-tuya !!!”. Cả sáng hôm ấy, học sinh 10 Toán cứ nhìn nhau mà cười giòn giã, chẳng ai bảo ai, đứa nào cũng biết đây là lần kiểm tra đáng nhớ nhất của chúng!

 

Một tấm lòng…

 

Đến tận bây giờ, tức là đã gần 1 năm trôi qua, tôi vẫn tin rằng hôm ấy thầy Đạt sẽ cho chúng tôi làm một bài kiểm tra thật nếu không vì lí do nào đó mà thầy biết được Như Hảo, một bạn trong lớp tôi, sẽ du học trong vài tuần tới. Hôm Hảo chia tay lớp, chúng tôi cũng chia tay trong tiết thầy Đạt (thầy lại dời kiểm tra lần nữa),thầy đã đưa cho Hảo xấp bài văn hôm ấy. Thầy nói: “Hôm nay nhìn xấp giấy này, mấy con cũng sẽ thấy bình thường, nhưng mai sau, chúng quý giá vô cùng.” Nhờ có thầy hôm đó, vali của Hảo có thêm nét bút của bọn tôi, điều mà chúng tôi sau này có muốn cũng chẳng có được…

Chúng ta đã từng được dạy: “ Người ta không thể tắm hai lần trên một dòng sông” cũng như nhân loại cũng không thể sống hai lần ở cùng thiên đường tuổi thơ vì sự biến chuyển khắc nghiệt của thời gian. Ai đó đã viết: “ Thuyền trôi thì nước cũng trôi, cái tôi phút trước khác tôi phút này” nhưng vẫn có những niềm tin: người ta có thể tắm hai lần trên một dòng sông, cũng như sống hai lần ở thiên đường tuổi thơ nhờ những kí ức về thời áo trắng, nhờ những dòng lưu bút được trao cho nhau, và có lẽ, thầy Đạt cũng có một niềm tin như thế!

Ngày 15 tháng 11 năm 2016

Lê Đình Duy - Lớp: 11 Toán

Lịch công tác
Khảo sát
“Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây. Vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Bác Hồ đã nói câu này trong thời gian nào?



Lượt truy cập
Lượt truy cập: 5107084
Số người online: 33
IP của bạn: 54.196.2.131
Đường dây nóng
0911575811
© HỌC THI.VN phát triển website